Bác sĩ F0 điều trị cho F0

Bác sĩ Đào Nguyễn Phương Linh, Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM, làm việc tại bệnh viện dã chiến Covid số 12, nhận cuộc gọi thông báo dương tính với nCoV trong lúc đang tiếp nhận bệnh nhân mới.

Lúc ấy là tối 30/7. Cô lặng lẽ dọn đồ đến khu cách ly bệnh nhân Covid-19. Nữ bác sĩ nhớ như in cảm giác cô đơn khi đi trên lối riêng vào khu cách ly, mùi thuốc sát khuẩn, khử trùng xộc lên mũi. Bước thêm một bước, cô càng hiểu thêm nỗi cô đơn của bệnh nhân, nhất là người phải cách ly một mình ở bệnh viện.

“Hàng ngày, mình được mặc đồ bảo hộ, trùm kín từ đầu đến thân nên mùi giảm bớt đi nhiều. Nay là bệnh nhân, không mặc đồ bảo hộ, mới cảm nhận được sự đáng sợ”, cô tâm sự, hôm 20/8.

Ngày 9/7, đoàn Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM với 46 thành viên lên đường đi chi viện Bệnh viện dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 2, phường Tân Thới Nhất, quận 12. Trong đoàn, bác sĩ Linh là nữ bác sĩ duy nhất. Hôm nhận kết quả dương tính là ngày thứ 21 cô nhận nhiệm vụ.

“Khi một nhân viên y tế nhiễm bệnh, bài toán nhân sự khó thêm nhiều phần”, bác sĩ Trần Quốc Tài, trưởng đoàn, chia sẻ về trường hợp bác sĩ Linh.

bac si f0 dieu tri cho f0 ad6 5980816

Bác sĩ Đào Nguyễn Phương Linh công tác tại Khoa Sơ sinh, là nữ bác sĩ duy nhất trong đoàn của Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM chi viện cho bệnh viện dã chiến số 2. Ảnh: Bác sĩ cung cấp

Theo bác sĩ Tài, trong lần chi viện này, 11 nhân viên y tế bệnh viện không may trở thành F0, trong đó có một người phát hiện dương tính sau ba ngày trở về khu cách ly. Số ca F0 cộng đồng ngày càng nhiều, khối lượng công việc lớn mà nhân sự vơi đi, khiến đội ngũ “có khi cả đêm không ngủ, thay nhau phải vác bình oxy lên cho bệnh nhân thở”.

Trong số F0 là nhân viên y tế, triệu chứng của bác sĩ Linh nặng nề hơn. Cô sốt hơn 39 độ, ho nhiều, tải lượng virus lớn. Cô không thông báo với gia đình, cũng dặn dò mọi người không cần lo lắng quá nhiều. Bản thân là nhân viên y tế, đã được tiêm hai mũi vaccine, cô tự tin mình vượt qua được khó khăn này.

“Thật không dễ dàng gì khi trở thành bệnh nhân, nhất là khi đồng đội vẫn đang nỗ lực chiến đấu ngoài kia”, bác sĩ Linh kể lại. Do đó, khi vào khu cách ly, cô vẫn tiếp tục hỗ trợ đồng nghiệp từ xa, giúp bệnh nhân xuất viện và tư vấn khi F0 trở về cách ly tại nhà.

Một lần, bác sĩ Tài gọi điện trao đổi công việc, phát hiện Linh ho nhiều. Anh gọi kíp sẵn sàng thuốc tiêm truyền và bình oxy để hỗ trợ thở nhưng cô từ chối.

“Linh nói để dành oxy cho bệnh nhân còn mình vẫn khỏe, chỉ cần nằm sấp là đủ rồi”, bác sĩ Tài kể lại.

Tối đó, điện thoại cô không ngừng đổ chuông, đồng nghiệp yêu cầu cô liên tục cập nhật giá trị SpO2 (chỉ số oxy trong m.áu) để kịp thời xử trí. Bên ngoài cánh cửa phòng bệnh, những nhân viên y tế khác luôn sẵn sàng hỗ trợ 24/24. Cô thấy mình may mắn hơn hàng nghìn người đang chiến đấu một mình.

“Dù dịch bệnh phức tạp, ai cũng bận rộn nhưng tôi không cảm thấy mình bị bỏ rơi. Mọi người liên tục hỏi thăm và động viên. Tôi nhận ra, đây là điều bệnh nhân Covid-19 cần nhất để đương đầu với dịch bệnh”, cô nói.

bac si f0 dieu tri cho f0 7f8 5980816

Bác sĩ Linh (đứng thứ ba từ phải qua) cùng đồng nghiệp chụp ảnh lưu niệm khi tham gia điều trị tại bệnh viện dã chiến. Ảnh: Bác sĩ cung cấp

Hiện bác sĩ Linh xét nghiệm âm tính và cách ly theo bố trí của bệnh viện. Tại khu cách ly, cô tiếp tục cùng mọi người làm công tác tư vấn từ xa “thâu đêm suốt sáng” giúp bệnh nhân nhập viện cấp cứu kịp thời. Kíp chia ca hai đội, mỗi đội làm việc 12 tiếng để hỗ trợ nhau. Song do số lượng quá lớn, nhiều lúc Linh và mọi người bật khóc vì không thể giúp bệnh nhân vào viện.

“Covid-19 làm thay đổi tất cả, kể cả người khỏe mạnh có thể trở nặng bất cứ lúc nào. Nhưng nếu bệnh nhân bị bỏ rơi, họ càng cô đơn, hoảng loạn khiến bệnh thêm trầm trọng, tỷ lệ t.ử v.ong cao hơn”, bác sĩ phân tích. Cô tự nhủ trong mọi hoàn cảnh, dù khó khăn cũng phải ưu tiên bệnh nhân lên hàng đầu.

Đến nay, sức khỏe bác sĩ hoàn toàn bình phục. Cô hy vọng sau 14 ngày xét nghiệm RT – PCR âm tính sẽ tiếp tục xung phong lên tuyến đầu chống dịch.

Còn bác sĩ Tài và một số đồng nghiệp đã hoàn thành thời gian cách ly, quay về khu Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM để chăm sóc bệnh nhân Covid-19 nặng. Thỉnh thoảng làm việc, anh lại nhớ hình ảnh bệnh nhân ra xuất viện tại Bệnh viện dã chiến, có ngày lên 500 – 600 người. Anh nói, nụ cười ánh mắt đó thôi thúc anh nỗ lực hơn, vừa san sẻ khó khăn với nhân viên y tế vừa là động lực cho anh và mọi người có thêm niềm tin vào ngày chiến thắng đại dịch.

“Khi nghe tin hàng nghìn nhân viên y tế phơi nhiễm, có người đã t.ử v.ong khiến chúng tôi rất buồn nhưng vẫn dặn mình phải luôn sẵn sàng trong mọi tình huống. Mục đích quan trọng nhất vẫn là chăm sóc và điều trị bệnh nhân khỏi bệnh, kể cả nguy cơ nhiễm bệnh có cận kề”, bác sĩ Tài trải lòng.

bac si f0 dieu tri cho f0 911 5980816

Những bệnh nhân âm tính được xuất viện chụp ảnh cùng bác sĩ. Ảnh: Bác sĩ cung cấp

Phòng hồi sức cấp cứu đột quỵ giữa mùa COVID-19: ‘Có gì chị cứ gọi bác sĩ nhé, đừng lo’

Đêm đầu tiên khi chồng tôi co giật, một nữ bác sĩ giọng rất dịu dàng động viên tôi: Bệnh nhân nằm đây, ngay trước phòng các bác sĩ nên nếu có bất cứ vấn đề gì, chị cứ gọi nhé, đừng lo lắng quá!.

phong hoi suc cap cuu dot quy giua mua covid 19 co gi chi cu goi bac si nhe dung lo 210 5921023

5 ngày trước, một buổi sáng trong mùa cách ly đặc biệt, chồng chị Đ.N. ở TP.HCM đột ngột bị đột quỵ. 5 ngày ở bệnh viện giữa mùa COVID-19 là 5 ngày đặc biệt, nhiều trải nghiệm, âu lo, nhưng ở đó có cả tình yêu và hy vọng… Dưới đây là những dòng chia sẻ của chị về những ngày khó quên ấy.

Phòng hồi sức cấp cứu.

Hầu hết là ca bệnh nặng, 80% là người cao t.uổi, một số trẻ t.uổi, liệt nửa người, hôn mê. Phần lớn nằm bất động, tất cả đều mặc bỉm, tiểu tiện đại tiện đều trên giường, chủ động hay vô thức. Người chăm bệnh rất vất vả, phải canh chừng người bệnh, cho uống thuốc, ăn uống chút chút khi tỉnh, lau rửa vệ sinh cơ thể, đổ bô…

Có những người vợ toát mồ hôi mới “vần” được anh chồng trở mình để thay bỉm, lau phần cơ thể dán vào giường hay l.ở l.oét vì mồ hôi, nằm một tư thế lâu…

Có bệnh nhân nói sảng, thỉnh thoảng lại vung tay đá chân, chằn lắc mình dữ dội, chị vợ phải t.rói c.hân tay chồng vào thành giường để anh không “tăng động”.

Lo từng miếng ăn, ngụm nước, viên thuốc, canh từng cơn đau, hơi thở…mỗi thân nhân bệnh nhân như một chiến binh. Mỗi người vợ phải khỏe cho cả chồng, kiên cường đương đầu bên chồng, người thân để giành lại sự sống cho họ.

Mỗi ngày chỉ ngủ được hai ba tiếng, động viên người bệnh mạnh mẽ lên, nhưng chính họ sau đó phải quay mặt đi để người bệnh không nhìn thấy nước mắt mình rơi.

– Anh ơi, nhìn em nè. Anh có nghe em nói không?

Người vợ chừng 50 t.uổi lay cánh tay chồng hỏi đi hỏi lại. Anh chồng chớp một bên mắt, cố gật đầu ra hiệu anh nghe. Anh nằm ngửa, cả ngày một tư thế, ngủ mê mệt hầu hết thời gian, bác sĩ nói đó là hệ quả anh bị c.hảy m.áu não rất nhiều.

Anh bị liệt nửa người bên phải, chỉ nhúc nhích được cánh tay và chân trái. Bác sĩ đã nói thẳng với chị rằng tình trạng của chồng chị khó cải thiện tốt hơn, vì anh xuất huyết não nhiều. Có thể sau này anh sẽ gắn chặt với chiếc giường hoặc xe lăn.

Chị cố trấn tĩnh: “Miễn là ảnh còn sống, ảnh còn có em”. Nói vậy mà lúc sau tôi thấy chị lén quẹt nước mắt vào tay áo.

Có người vợ t.uổi 30 mang bầu đến tháng thứ 9, chỉ còn 2 tuần đến ngày sinh đứa con thứ ba thì phải theo chồng vào bệnh viện. Nhìn cô bụng vượt mặt, nặng nề đi lại mà thoăn thoắt hết việc nọ đến việc kia để chăm chồng, kể cả “vần”, lôi kéo anh chồng lúc lau rửa mình, cho ăn, thay tã… cả phòng chỉ sợ cô sinh em bé luôn trong bệnh viện.

Có hai chàng trai trẻ chăm mẹ t.uổi 70, bà ngoại t.uổi 80 bị tai biến, hôn mê. Ai cũng xuýt xoa khen ngợi sự chu đáo, nhẹ nhàng, thương yêu của họ dành cho mẹ và bà mình, không ngại vất vả, dơ bẩn.

Ngày mới nơi đây bắt đầu từ 5h sáng, mọi người thức giấc, đ.ánh răng, làm vệ sinh cho bệnh nhân, cho ăn.

Có bà hớn hở cầm tô cháo đến khoe từng giường: “Chồng em ăn được rồi. Ảnh ăn gần hết rồi nè”. Góc khác có bà động viên chồng “Anh ỉa đi anh, không đi được hả”? (xin lỗi dùng nguyên văn). Tôi không nén được, vô duyên cười ha ha làm cả phòng cũng cười theo.

Anh chàng vệ sĩ mới ra khỏi cơn mê 1 ngày, liệt nửa người, giọng đớt khó nghe chọc ông giường bên: “Tui thấy anh ị ngon mà tui thèm”.

Đó là những giây phút vui vẻ hồn nhiên hiếm hoi sau những ngày lo âu căng thẳng. Giờ các ông chồng như những đứa con của vợ: choàng khăn uống sữa khỏi rơi rớt nào, ăn cháo nghe, thay bỉm nha…

Sau 4 ngày nằm bất động, sáng nọ ông kia tự nhiên dõng dạc: “Trâu ơi ta bảo trâu này”. Cả phòng ồ lên, kìa ổng gọi bà đó. Giờ bà là con trâu là đúng rồi.

Sáng bữa kia, một cụ ông được đưa vào phòng. Nghe nói ông ở khu bị phong tỏa, con cái đi cách ly hết, bị đột quỵ, công an địa phương phải đưa ông vào bệnh viện cấp cứu.

Ông nằm hôn mê thoi thóp ở cuối phòng, không người thân cận kề. Cũng không ai dám lại gần ông, dù hàng ngày mọi người luôn đỡ đần, giúp nhau, phụ đẩy băng ca, ngó chừng chồng dùm nhau…Có lẽ vì, ông tới từ khu phong tỏa và đang bệnh rất nặng.

Một ông khập khiễng, ngày nào cũng lang thang khu hành lang xin t.iền mua thức ăn, thanh toán viện phí. Ông nói không vợ, không người thân theo vô viện chăm nom nên ông cực lắm. Ông đã qua được cửa tử, nhưng hết t.iền, thiếu ăn.

Chúng tôi mỗi người cho ông một hai trăm để ông mua đồ ăn, cầm cự. Tôi cho ông cái quần short của chồng tôi khi thấy mấy ngày ông chỉ mặc một cái quần lửng rách mông. Trông tướng ông cao ráo, vẻ ngoài không hề lam lũ.

Run rủi nào đó trong hoàn cảnh này, chồng tôi cũng có thể là ông. Trong hoàn cảnh này, chúng ta phải sống sót đã. Vậy cho nên khi cô bụng bầu 9 tháng xin tôi ly mì tôm cho chồng ăn sáng, tôi đã cho, dù cũng có liếc nhìn mình còn mấy ly trong túi kia.

Đó là hai ngày đầu chúng tôi vội đến bệnh viện để chạy đua với “giờ vàng” cấp cứu đột quỵ nên thiếu thốn nhiều thứ. Rất may, Bệnh viện 115 còn có căn tin, đẩy xe đồ ăn di động phục vụ các tầng nhà của khoa. Đồ ăn không có gì phải phàn nàn, nhất là trong cảnh ngặt nghèo này.

Các bác sĩ rất vất vả, quá tải, nhiều nguy cơ lây bệnh. Họ cũng là cha mẹ, có con cái, họ đang phải ngày đêm nỗ lực cứu người.

Đêm đầu tiên khi chồng tôi co giật, một nữ bác sĩ giọng rất dịu dàng động viên tôi: “Bệnh nhân nằm đây, ngay trước phòng các bác sĩ nên nếu có bất cứ vấn đề gì, chị cứ gọi nhé, đừng lo lắng quá!”.

Đôi khi ta yên tâm, vững tin hơn chỉ với một lời nói nhẹ nhàng cảm thông, giữa tiếng rên mê sảng của các bệnh nhân và tiếng còi xe cấp cứu ám ảnh ngoài kia.

Và giờ đây, chúng tôi đã rời bệnh viện về nhà. Những ngày ở bệnh viện, có lúc chồng tôi khóc, anh sợ là anh sẽ ra đi, lo không kịp nuôi cu út học hết đại học. Tôi “quát”: Toàn nói xui không à, đừng có đào ngũ sớm vậy chứ.

Phải sống, phải trở về nuôi Leo học hết đại học và làm cho mẹ một ngôi nhà nhỏ xinh dưới chân đồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *